Thông báo nội bộ IKC
Đề nghị các thành viên IKC khi copy bài viết từ các website khác cần ghi rõ nguồn tư liệu ở cuối bài viết.
Đăng Nhập

Quên mật khẩu

October 2017
SunMonTueWedThuFriSat
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031    

Calendar Calendar

Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

LIÊN KẾT BẠN BÈ
New Page 1 Công báo tỉnh Quảng Trị
Like/Tweet/+1

gà con gunny

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

default gà con gunny

Bài gửi by truongdinh.neu on Mon Jun 13, 2011 2:23 am

Bài này hay nha!



Gà con ướt nước..anh mất nhóc thật rồi!




Nắng! Đã gần một tuần nay trời oi bức quá. Hắn ngồi trong phòng làm
việc và nhìn mông lung ra cửa sổ. Cả công ty chẳng còn ai xa lạ gì với
việc hắn luôn trở nên bồn chồn mỗi khi trời gửi tặng những trưa nắng
chói chang. Không một ai biết lý do. Và có lẽ mọi người cũng quá bận
rộn để có thể tò mò muốn biết. Chỉ biết rằng đó như một thói quen được
cài đặt sẵn của hắn. Cứ những khi trời nắng lên thì bằng bất cứ giá nào
hắn cũng phải bịa một lý do nào đấy để chạy ra khỏi công ty. Thời gian
đầu, ai cũng nghĩ hắn có chút vấn đề vầ thần kinh, nhưng năng lực làm
việc hòan hảo một cách tuyệt đối của hắn đã chứng minh điều ngược lại.
Dần dà rồi cũng thành quen thuộc, không còn ai lạ lẫm những khi thấy
hắn “tắm nắng” như thế nữa. Và công ty cũng không ai biết rằng hắn có 1
sở thích 1 thói quen không biết hình thành từ lúc nào đó là rời khỏi
công ty, tìm 1 quán trà sữa vắng và mát mẻ để có thể hòa mình vào 1 thế
giới nơi ở đó hắn có thể xả hết mọi khó khăn, ưu phiền mệt mỏi, nơi mà
hắn có thể tự hào khi được cầm tay người bạn gái mà hắn quen trong 1
trò game trên mạng vượt hết những ải viễn chinh khó khăn.... hắn mê
Gunny online.





1/
Cô bạn Gun ( cách gọi của hắn khi người khác hỏi đến cô ấy). Cô ấy
cũng yêu từng giọt nắng đến ngây người. Cũng mê đắm cảm giác khoan
khoái khi được ngồi trong quán trà sữa và cùng hắn tham gia những cuộc
phưu lưu đầy thú vị trong vương quốc Gà. Hắn còn nhớ như in những lời
cô ấy thường nói: “ Nếu một mai em không thể ở bên cạnh anh nữa ,
thì em cũng chỉ mong rằng anh đừng quên những kỉ niệm này.. những kỉ
niệm của thế giới ảo, nhưng tình cảm của em thì luôn thật..anh nhé !”.
Cho đến tận hôm nay từng từ từng chữ vẫn còn vang rõ rệt bên tai hắn.





Ngày cô ấy rời xa hắn cũng là 1 ngày
nắng oi ả... nhưng hôm đó công ty họp nên hắn không thể ra quán trà sữa
quen thuộc được.Và dòng tin nhắn cuối cuộc họp hắn nhận được có sẽ sẽ
là tin nhắn mà suốt đời hắn không bao giờ quên được: “Cet ơi! Sao cet
không online, cũng không nghe điện thoại, Piu chờ Cet lâu lắm đó. Tối
nay Piu phải rời xa Cet rồi. Muốn 1 ngày cuối có thể cùng Cet chơi
game, mún được Cet cầm tay mà sao....Piu không nói với Cet điều này vì
sợ Cet sẽ buồn... sang bên kia có lẽ Piu không chơi game cùng Cet được
nữa rồi... buồn...thôi chào Cet của Piu...nhớ lắm.....Piu của hắn đã
rời xa hắn thật rồi. Kể từ ngày hôm ấy, hắn luôn mong chờ những ngày
nắng, ghé quán trà sữa quen thuộc và cũng chỉ để hoang tưởng rằng hắn
sẽ gặp lại nàng.Sẽ lại thấy dòng chữ Bạn bè[Piuxjnh]Bạn vừa online
Hắn khát khao cái cảm giác đó, cảm giác là 1 chỗ dựa vũng chãi cho ai
đó, mặc dù chỉ là trong thế giới ảo, mặc dù điều đó chỉ nhằm thỏa mãn
cái suy nghĩ cô ấy đang trở về và ôm lấy hắn. Dù biết điều đó là ngu
ngốc nhưng hắn vẫn cứ làm. Có lẽ tình yêu đó chưa đủ nhạt phai để làm
hắn quen với cuộc sống thiếu vắng hình bóng của cô ấy, cũng như hắn
chẳng thề nào sống được nếu thiếu những buổi chiều nắng,phưu lưu trong
vương quốc Gà.. Cũng đã hơn 1 năm rồi…mặc dù..cảm giác buồn và trống
vắng vẫn xâm chiếm lấy tâm hồn hắn, mặc cho các chiến hữu của hắn cứ
phải nhắc nhở mỗi khi hắn lại ngây ra khi nghĩ về nàng và quên cả turn
của mình.


2/ Rồi một buổi chiều như mọi buổi chiều khác, với lí do “ Nhà tôi có việc gấp. Cho phép tôi về sớm giải quyết!”,
hắn lại lao đầu ra nắng, rẽ vào quán trà sữa quen thuộc một cách vô
thức. Nhưng có lẽ quá ngán ngẩm với cái hành động rập khuôn như một
chiếc máy cổ cũ kĩ đó của hắn, trời bỗng dưng xối từng cơn mưa to và
lạnh buốt. Dù trước đó 10 phút thôi, ánh mặt trời vẫn còn đang hả hê
thiêu đốt vạn vật. Chẳng suy nghĩ được gì, hắn kéo nhẹ cái áo jacket che
qua đầu và chạy thẳng vào mái hiên căn nhà màu trắng cách đó không xa
lắm. Guồng quay rối ren của cuộc sống luôn khiến con người ta quên đi
mất những điều xung quanh mình, ngay cả việc quan sát. Cũng nhờ cơn mưa
nhõng nhẽo thất thường này mà hắn mới có dịp viết thêm vào cái bộ óc
khô khan của mình hình ảnh một căn nhà bé xinh và đáng yêu thế này.
Toàn bộ căn nhà mang một màu trắng tinh khiết, điểm nhấn duy nhất và
cũng là điều khiến không gian ngôi nhà như mát lạnh và trong trẻo giữa
cái thành phố khói bụi này là khỏang sân be bé trước nhà. Điều đặc biệt
là nơi ấy chỉ tòan lá và lá, chẳng thấy bóng dáng bất cứ một lòai hoa
nào cả….

“Kéttt!.... Rầm!” Đang miên
man ngắm nhìn ngôi nhà, bỗng đâu hắn chóang váng như cả thân thể bị va
đập vào một thứ gì đó rất mạnh. Định thần lại được thì trước mặt hắn là
một con nhóc bé xíu lùm xùm trong chiếc áo mưa màu vàng tươi quen
thuộc điểm xuyết vài hình vẽ cỏ ba lá xanh mướt, nổi bật nhất là cái
nón trùm xanh lá cây. Từ từ ngồi dậy, con nhóc đó bình thản cởi chiếc
áo mưa ra và rũ thật mạnh cho khô bớt. Lúc này hắn mới kịp quan sát cái
cá thể kì lạ từ hình dáng, cách ăn mặc và cả thái độ. Con nhóc dáng
người bé như mới bước ra từ thế giới Gà của hắn vậy, vì hắn trông cô
không khác một chú gà xinh xắn bé xíu xiu trong chiếc áo mưa màu vàng
to xù ( một cách nói quá thôi, chứ thật sự cũng tầm 1m6, nhưng đối với
một người cao 1m85 như hắn thì vậy là quá bé rồi!), đôi môi đỏ hồng, và
cái mũi bé xinh cứ chun lại mỗi khi một vài giọt mưa còn vương trên
tóc rớt xuống. Cặp mắt nhóc tròn xoe. Trông cứ như chú gà con bị uớt
vậy. Im lặng vài phút, hắn lên tiếng trước:

_ Mai mốt đi đứng cẩn thận chút nha
nhóc. Nhà người ta sơn màu trắng đẹp thế kia, nhóc chạy kiểu đó không
khéo va vào lại hư tường nhà người ta hết!

_ Chú là ai mà đứng đây lên tiếng thế? _ cô nhóc chẳng mảy may thèm ngoái lại nhìn hắn lấy một cái. Vẫn cử chỉ vừa cắn môi cắn lợi rũ áo mưa vừa đáp trả.
_ Ơ… ơ…. Thì tôi là chủ nhà. Tôi muốn đứng đâu tôi đứng chứ! _ vừa quê vừa đuối lý hắn nói bừa.
_ Vâng, thể chủ nhà cũng rất tao nhã khi giữa giông bão thế này không ở trong nhà mà ra hiên cho mưa tạt vào ướt nhẹp. Vui thật!



Con nhóc le luỡi
trêu. Chẳng biết điều gì xui khiến hắn lại tìm cớ khác để nói, rồi lại
miên man sang những câu chuyện khác. Lần đầu tiên sau hơn 1 năm, hắn
chịu nói chuyện với một người con gái quá 15 phút. Bản thân hắn không
lí giải được cô nhóc tí teo đó có sức lôi cuốn gì mà khiến hắn cứ tỉ tê
tâm sự hết chuyện này lại đến chuyện khác. Nếu trời không dứt mưa thì
có lẽ câu chuyện chắc vẫn còn tiếp diễn.


3/ Một tuần
sau đó, cứ tưởng hắn sẽ chẳng bao giờ gặp lại “Gà con ướt nước” đấy
nữa, thì bỗng hắn lại thấy cô trong quán trà sữa gần nhà. Cô nhóc ngồi
nghịch ngợm một mình với chiếc ống hút đủ màu, ngồi trước cái lap màu
trắng xinh xinh. Thọat nhìn qua thì hình ảnh đập vào mắt là một con bé
lí lắc và nhí nhố đang chìm trong không gian tưởng tượng hạnh phúc của
bản thân. Nhưng chẳng hiểu tại sao hắn lại cảm nhận được từ cô bé tóat
ra cái gì đó rất cô độc và lẻ loi. Đánh bạo tiến lại gần và ngồi phịch
xuống cái ghế trước mặt cô nhóc:

_ Ê nhóc, làm gì mà ngồi một mình thế?
Cứ tưởng sẽ làm đối phương giật mình
hoặc ít nhất là hai mắt mở to ngạc nhiên tột độ. Ai ngờ đâu thái độ của
con nhóc lại làm hắn bối rối và bị đứng hình hết vài giây.

_ Thì chú cũng có đi “hai mình” đâu mà hỏi nhóc câu đấy? _ bình thản hút nốt viên trân châu còn tung tăng trong ly trà sữa, cô nhóc nói như đã đóan trước hắn sẽ đến và ngồi đó
_ Ừ, thì chú cháu mình giống nhau. Nhóc cũng có sở thích đi uống trà sữa một mình thế này à?
_ Chú cảm thấy điều gì khác thường sao? Đi như thế này thỏai mái đấy chứ!
_ Uhm… Nhóc là người đầu tiên có
thói quen giống chú đấy. Cho chú số phone của nhóc đi, để mai mốt chú
cháu mình đi uống trà sữa chung
. _ Chẳng hiểu sao hắn lại xin số
điện thọai của nhóc gà ướt nước này. Chỉ biết là đâu đó trong đầu hắn
sợ sẽ lại mất dấu một lần nữa.

_ Sao chú bảo thích đi uống trà sữa một mình cơ mà? Rủ đi uống chung không sợ cháu phá hỏng không gian của chú à?
_ À… ừ… thì….thì… hai cái “một mình” đi chung với nhau dễ đồng cảm hơn nhiều!
_ Chú đối đáp hay phết! Số phone đây. Không gọi là báo công an đấy nhá! _ Thốt ra câu nói thật nhanh và con gà ướt bé tí teo đó không quen kết thúc câu nói bằng một cái nháy mắt đúng kiểu trẻ con.
_ Ok! Chú sẽ gọi cho nhóc và một ngày mưa.
Hắn không tài nào giải thích được tại
sao hắn lại thốt ra câu này. Nói trong vô thức. Tại sao lại là một ngày
mưa mà không phải là một ngày nắng như thói quen vốn có của hắn? Hắn
cũng không hiểu được chính mình. Có lẽ cô ấy gắn liền với những ánh
vàng nhẹ nhàng và thong thả của nắng. Còn con nhóc ấy ùa vào cuộc đời
hắn nhanh và hối hả như cơn mưa đầu mùa. Chắc là như thế… Bỗng dưng hắn
cảm thấy rằng ở con nhóc gà ướt đó có một điều gì đó cần khám phá… sau
cô ấy!

Hắn lôi cái lap đen thui thô kệch của hắn ra(nếu như đem so sách với cái laptop trắng xinh xắn của cô bé).
- Ngồi 1 mình tự kỉ với cái lap không chán hả chú. Cô bé cười khúc khích trêu đùa.
- Đâu có 1 mình... nhiều mình lắm nhóc ah,chú đang chơi game.
- Haaaaaaaaaa? Chú chơi Game..... Con
nít sống lâu năm chơi game ...haha chú làm cháu bất ngờ đó bé bi ah (
>”<.... quê độ )

- Axx có ai cấm người lớn chơi game bao h đâu hè... Hắn le lưỡi.
- Thế chú chơi game j thế.... Cháu coi với được không
- Được thôi, nhưng coi rồi không xin chơi ké đấy nhá. Hắn cười nham hiểm
- Xiiiiiii.... ai mà thèm.... không thèm chơi trò của con nít sống lâu năm chơi đâu..haha
Ấy vậy mà điều hắn nói thành sự thật....Nào là:
-Aaaaaaaa trò này dễ thương quá, đẹp ghê...
-Aaaaaaaa con gà nó mổ chú kìa haha đáng đời cái mặt ở ác ..=.=”
-Bày cháu chơi với nha, bày cháu lập
nick nào... đặt tên nào bây h ta.... Ah, ở nhà cháu tên Pu..cháu xinh
nên sẽ là Puxjinh....Chợt hắn cảm thấy rùng mình.... giống nhau quá...

Rồi cả một buổi chiều hắn ngồi giải thích chóng mặt với những thắc mắc của cô bé.
-Sao chú bắn cái nào cũng trúng cháu bắn trật hoài...ghét
-Chú chơi ăn gian, con gà chú bắn nó mất
máu mà cháu bắn nó cứ đơ ra ( híc bắn Đội trưởng gà mà cứ nhè đằng
trước thì bắn bằng niềm tin ah)

- sao cái lu gạch của chú đẹp thế...của cháu xấu òm _ Chuyện +4 lại đi so sánh với +12 ah ..hehe
......Cãi nhau... Giải thích...Cười ngặt nghẽo...cả quán trà sữa hôm nay như đông vui hẳn lên
Hắn ra về mà cảm thấy tâm trạng lâng
lâng, trong hắn dường như có 1 luồng gió mới len lỏi vào tâm hồn lạnh
buốt của hắn hơn 1 năm nay và làm cho hắn cảm thấy ấm áp lạ thường.







Rồi nguyên 1 tuần, tuần sau đó nữa tối nào hắn cũng chơi game với “nhox gà con ướt nước”...
Đặc cách cho một cái acc lv 16 vào Guild
Top 1. mặc kệ cho những chiến hữu của hắn thắc mắc, tò mò. Hắn tạm
quên đi những cuộc phưu lưu “Gà anh hùng” “ Bộ lạc tà thần”..”Pháo đài
hắc ám”.... Để cùng với gà con ướt nước của hắn đi bắn kiến, giải cứu
gà con.. , map mà cô bé cực thích...và như thành một thói quen mới...
log vào game là hắn lại PM kênh Guild : Pu cùi bắp đi s5 Kiến anh hùng với chú nào J).... Hắn cảm thấy vui lạ

4/ Và rồi vào
một ngày trời mưa to ầm ĩ, hắn suy nghĩ và vơ cái điện thọai bấm số
phone gọi cho nhóc. Tự dưng hắn nôn nao muốn gặp con nhóc ấy, từ hôm
trời mưa tới h hắn vẫn chưa gặp lại:

_ Nhóc con, đi uống trà sữa nhá?
_ Đang đợi phone của chú đây. Hôm
nay trời mưa to quá. Nếu trời hết mưa mà chú vẫn không gọi là nhóc báo
công an rồi đấy. May mắn cho chú đấy. haha…..

Nghe giọng cười trong trẻo của nhóc làm
hắn cảm thấy vui lạ thường. Những mệt mỏi và căng thẳng trong cả tuần
làm việc trong phút chốc như chẳng còn tồn tại.

_ Chú sợ gặp công an nên mới gọi đây. Thế nào? Đi chứ?
_ Ok, giờ chú ra quán trà sữa lần trước gặp đi. 10’ nữa nhóc có mặt. _
vẫn ngữ điêu liến thoắng và vội vàng. Đúng là con nít thời nay có cái
kiểu cách hấp tấp đấy i hệt nhau. 10 đứa thì hết 11 đứa như vậy.

_ Nhà nhóc ở đâu chú qua đón. Chứ trời mưa to thế này đi một mình nguy hiểm lắm!
_ Thôi khỏi đi, nhóc tự đi được rồi. Có mặt đúng giờ đấy. Tới trễ phạt uống hết 10 ly mới được về!
Cứ như sợ cầm điện thoại thêm vài giây
nữa thôi là hắn đổi ý không đi nữa hay sao mà con nhóc ngắt máy ngay
trước khi hắn kịp nói “Ok!”. Mỉm cuời một mình. Hắn sảng khóai khóac
nhanh cái jacket vào, chụp chìa khóa xe và bước ra cửa.

Quán trà sữa hôm nay vắng hơn thường lệ.
Có lẽ hiếm người có thói quen ra đường những lúc trời mưa to thế này
như hắn và nhóc. Hắn vừa kéo ghế ngồi vào chỗ, lấy tay phủi nhẹ mái tóc
đẫm nước mưa, thì đã thấy nhóc xuất hiện ngòai cửa quán. Cũng lại
chiếc áo mưa vàng to sùm sụp, cùng cái nón xanh lá nổi bật. Một hình
ảnh lặp lại của cái ngày đầu tiên hắn và nhóc gặp nhau, một chú gà con
ngộ nghĩnh, dễ thương. Cũng chẳng nhớ hai cái “một mình” đã nói những
gì với nhau, chỉ biết khi dứt chuyện thì hai ly trà sữa đã cạn sạch và
trời cũng đã trở nên quang đãng sau đợt mưa từ lúc nào…





5/ Ngày hôm
sau hắn đi làm sớm hơn mọi ngày. Có vẻ tâm trạng của hắn rất vui. Hắn
đi ngang căn nhà màu trắng. Vào sáng tinh mơ, căn nhà trông thật tinh
khiết, như một thứ đồ chơi của thiên đàng mà những thiên thần vô tình
đánh rơi. Khu vườn bé nhỏ phía trước trông đẹp lung linh với những giọt
sương đọng lấp lánh trên lá. Nguyên buổi làm việc hôm ấy, hắn đã gây
một chấn động đặc biệt với tất cả mọi người trong công ty khi gần trưa,
trời nóng oi bức nhưng hắn lại ngồi vừa bấm tin nhắn vừa cười hạnh
phúc một mình, thay vì lao đầu ra ngoài như mọi khi. Nhóc nhắn cho hắn
một tin thật lạ: “ Dù trời nắng hay trời mưa, con đường xưa vẫn đưa
ta đến thiên đường. Thế thật sự chú muốn đến thiên đường vào một ngày
nắng hay mưa nhỉ?”

Những
ngày nắng đã mang nàng đến cho hắn... và kéo nàng rời xa hắn cũng
trong 1 ngày ngắn gay gắt và oi ả... Còn nhox gà con ướt nước của hắn,
hắn lại tìm thấy vào 1 ngày mưa.... hắn bàng hoàng khi nhận ra sự trái
ngược đó...hắn suy nghĩ và cảm thấy lo sợ....

Tối hôm ấy, hắm nằm mơ thấy “cô ấy”.
Nàng nhìn hắn thật lâu. Ánh mắt nửa óan giận nửa trách móc. Hắn vươn
tay ra định ôm lấy cô ấy, nhưng hình bóng đó từ từ biến mất. Chỉ còn
lại những giọt nắng vàng đến rợn người. Nắng níu kéo hắn. Nắng đổ khắp
người hắn. Hắn muốn la lên nhưng không tài nào lên tiếng được. Từ từ…
từ từ… hắn ngập chìm trong những sợi nắng vàng oi bức. Giật mình tỉnh
giấc, cả người hắn đầm đìa mồ hôi. Tự dưng hắn cảm thấy sợ. Hắn sợ cô
ấy hay hắn sợ nhóc? Hắn sợ nắng hay hắn sợ mưa?





6/ 5 ngày… rồi
1 tuần trôi qua, hắn không liên lạc với nhóc.Hắn cũng đã không chơi
game được 1tuần rồi... hắn muốn né tránh nhox ? Tin nhắn của nhóc đầy
ắp trong máy hắn. Những tin nhắn một chiều không lời hồi đáp. Chả hiểu
sao hắn cầm máy trên tay, soạn tin nhắn rồi lại xóa. Nhóc gọi, hắn cũng
không nhấc máy. Tự dưng hắn lại sợ. Hắn sợ những giấc mơ…

Một tối Chủ nhật, điện thoại rung lên báo hiệu vừa có người gửi tin nhắn cho hắn: “ Sao 2 tuần nay chú không liên lạc với nhóc thế?không có chú cháu chơi game không vui chú ah... cháu buồn lắm”. Và một lần nữa hắn lại không trả lời. Chiếc điện thọai lại ngoan cố báo hiệu thêm lần nữa:
Trời đang mưa chú à. Chú sẽ gặp nhóc chứ? Cùng đi uống trà sữa trời
mưa nhé? Nhóc đang đứng ở nơi đầu tiên nhóc và chú gặp nhau đây này.
Chú ra nhé! Vẫn còn nhiều điều chú không biết đâu…”

Hắn quyết định tắt máy.
Sáng hôm sau, không tài nào tập trung
làm việc được. Hắn lúng túng, long ngóng trong tất cả mọi việc. Có một
điều gì đó khiến lòng hắn nóng như lửa đốt. Đến trưa khi không thể chịu
nổi nữa, hắn đã mở điện thọai. 1, 2,…..4,5…10 tin nhắn. Tất cả đều là
của nhóc.

_ Tin thứ nhất: “chú thật sự không muốn gặp nhóc sao? Nhóc sắp đi rồi!”
_ Tin thứ hai: “ chú ơi, sáng mai nhóc bay rồi. Xin lỗi vì đã không nói cho chú biết sớm.”
_ Tin thứ ba: “ à mà nói chú biết
một chuyện nhé. Nhóc tên Jen ( ngay cả tên nhóc cũng chưa bao giờ chú
hỏi mà!), và năm nay đã 22 tuổi rồi ( chứ không phải trẻ con cấp 3 như
chú nghĩ đâu). Giờ thì cho phép cháu gọi chú bằng Anh nhá!”

_ Tin thứ tư: “ Có lẽ anh không biết
rằng em đã biết anh từ lâu lắm rồi. Và em biết mọi thứ về anh, ngay cả
việc anh yêu những ngày nắng nhiều như thế nào.”

_ Tin thứ năm: “ Và anh có biết rằng căn nhà màu trắng nơi lần đầu tiên em và anh gặp nhau là nhà của em không? Hì hì..”
_ Tin thứ sáu: “ Sau này anh nhớ cười thật nhiều nhé. Anh cười trông đẹp trai hơn nhiều lắm đấy.”
_ Tin thứ bảy: “ Em đã đợi anh rất lâu… em lạnh lắm! Trời vẫn chưa dứt mưa nữa anh à”
_ Tin thứ tám: “ Anh có biết tại sao
khỏang sân trước nhà em chỉ trồng tòan lá thôi không? Vì em thích màu
xanh. Em cảm thấy bình yên khi nhìn gam màu đó. Em chưa bao giờ thích
hoa cả. Nhưng từ khi gặp anh, em đã trồng hoa thủy tiên đấy. Và nó đã
ra bông rồi này, chỉ một bông thôi, một màu vàng quen thuộc,màu vàng
của vương quốc Gà đã kéo anh lại gần em hơn đấy…. Rất đẹp anh à! Dành
tặng riêng cho anh đấy”

_ Tin thứ chín: “ Anh thật sự không
đến rồi. Có lẽ chẳng bao giờ em còn được gặp lại anh nữa. Em phải qua
Úc định cư. Em yêu anh! Em vẫn biết chị ấy và ánh nắng vẫn còn tràn đầy
trái tim của anh. Nhưng được gặp anh và làm anh vui, dù chỉ trong giây
phút thôi em cũng đã hạnh phúc rồi. Em đã hy vọng rằng em sẽ mang lại
chút mưa mát mẻ làm anh dịu lòng. Và em đã yêu anh thật sự…. “ ah, còn
một điều nữa... đừng từ bỏ những gì mình đang có anh nhé... biết đâu
sang đó em vẫn có thể cùng anh chơi Game... cùng phưu lưu cùng anh
trong Vương quốc gà đầy thú vị,em hạnh phúc khi được anh ở bên và bảo
vệ em dù chỉ là ..
ảo... rất hạnh phúc những lúc anh bay sang
che chở em mỗi khi các chú gà định tấn công em.. hj, em trẻ con quá
phải không anh..nhưng thực sự em đã khóc đó...

_ Tin thứ mười: “ Em đi đây! Tạm
biệt anh… thay em chăm sóc khu vườn của căn nhà màu trắng anh nhé!, cả
bông thủy tiên vàng mới nở nữa...Thay em chào các bạn trong Guild anh
nhé, tuy mới hơn nửa tháng thôi nhưng đã cho em rất nhiều kỉ niệm đẹp..
Em sẽ nhớ anh nhiều lắm…”







7/ Trời lại
mưa. Ngày hắn mất đi cô ấy, trời nắng rất vàng. Và hôm nay, ngày hắn
mất nhóc, trời lại mưa rất to như trách móc sự ám ảnh ngu ngốc của hắn.
Hai người hai cảm giác khác nhau, hai tiết trời trái ngược. Nhưng tất
cả đều có một điểm chung là khiến hắn đau. Hắn bước như vô thức đến
ngôi nhà đó, nơi có có khỏang sân bé nhỏ phủ kín một màu xanh ngát.
Đúng như nhóc đã nói, giữa mảng màu dịu nhẹ đó đã xuất hiện một cành
hoa nhỏ. Có lẽ bông hoa chỉ mới mọc tối qua, cũng như tình cảm ngọt
ngào nhóc đã dành cho hắn. Giờ đây hắn mới biết rằng tình cảm hắn dành
cho cô bé gà con ướt nước không chỉ đơn giản là “thích khám phá” nữa
rồi. Đó là một điều gì đó to lớn hơn…. Phải chăng là tình yêu? Nhưng
hình như tất cả đã quá muộn. Khóe mắt hắn cay cay, hắn muốn khóc nhưng
lại không tài nào rơi lệ. Thế là hắn mất nhóc thật rồi……





Nha trang 2/6/2011
Bùi Trần Tuấn Anh
email : seulement88@gmail.com
tintinkute( sv Gà Tuyết)
avatar
truongdinh.neu

Tổng số bài gửi : 608
Join date : 11/02/2011
Age : 26
Đến từ : Thanh Hóa

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

default Re: gà con gunny

Bài gửi by .::Điềm::Tâm::. on Sun Jul 03, 2011 6:04 pm

avatar
.::Điềm::Tâm::.

Tổng số bài gửi : 37
Join date : 24/05/2011
Age : 26
Đến từ : Thanh Hoá

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

default Re: gà con gunny

Bài gửi by utan on Tue Jul 05, 2011 9:34 am

ngay khi doc ta da doan ra roai
nhung noi chung bai nay cung hay

_________________
Kệ nó.Vui lên đê nào anh em
126
avatar
utan

Tổng số bài gửi : 975
Join date : 17/01/2011
Age : 26
Đến từ : Nam Định

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

default Re: gà con gunny

Bài gửi by daigiamamtum on Sun Sep 04, 2011 9:42 pm

142
avatar
daigiamamtum

Tổng số bài gửi : 18
Join date : 25/02/2011
Age : 19
Đến từ : LÂM ĐỒNG

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

default Re: gà con gunny

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết